Message:

Remove ads from this guestbook - starting at just EUR2,50
7:08am 05-10-2017
Phan Trần
QUAY ĐẦU THẤY BẾN
(ĐÁO BỈ NGẠN)
Quay đầu thấy bến bụi hồng rơi,
Nhân quả tùy duyên thốt chẳng lời.
Trước mắt một cầu qua lắt lẻo,
Sau lưng vạn kiếp trải chơi vơi.
Sông mê tám chánh bình tâm vượt,
Biển khổ bốn đề tịnh nghiệp bơi.
Bảo cái tràng phang vô úy thí,
Tam quy hai thặng quý muôn đời… ./.
Thudaumot, le 06/10/2014
Phantran
*********************
@Quý VÕ SĨ Họa:
GIÁC NGỘ
Ánh nước lung linh rọi nghiệp đời
Tăng đoàn nhẹ bước chẳng cần bơi
Cầu duyên phương tiện qua sông cạn
Bờ giác pháp tùy ngộ bể vơi
Dẫn dắt quần sinh rèn giới luật
Giải khuyên đại chúng niệm thiền lời
Từ Bi Trí Huệ Thân Tâm định
Ngã chấp luyến tham buông thả rơi ./.
Nha Trang 06/10/2014
Võ Sĩ Quý
************
BỈ NGẠN
Lắt lẻo quen chân bước chẳng rơi
Trì bình đâu tính lỗ hay lời
Sư Ông trang phục mang đầy đủ
Chú Tiểu tàn dù thấy thiếu vơi
Bóng nước thường soi hình chẳng giữ
Cầu tre luôn chở nhịp không bơi
Vô vô minh tận à như thị
Bỉ ngạn là đây giữa cuộc đời.
Cao Linh Tử
6/10/2014
**************
@Nguyệt Anh họa:
SỐNG ĐẠO
Tịnh giới kiên trì lệ hết rơi
Oán thù dần xóa hận dần vơi
Giúp người hướng thiện tình cao quý
Hành đạo màng đâu chuyện lỗ lời
Gian giảo bỏ qua tuy mắc lỡm
Khó nguy đối diện tự chèo bơi
Phàm danh tục lợi không mơ tưởng
Cõi tạm buồn vui sống đẹp đời.
Nguyệt Anh
6:50am 05-09-2017
Trần Anh
KHÓC BẠN NGUYỄN LONG VÂN

Dẫu biết anh đi là số mệnh,
Mà trời mưa đổ, bước chênh vênh...
Long Vân cùng dạy Trịnh Hoài Đức,
Vĩnh biệt anh rồi! nước mắt rơi!...
Giọt lệ, nước mưa: hoà quyện trộn...
Học trò, bè bạn đốt chung nhang:
Cùng nhau cầu khấn hồn anh vượt
Phiền muộn trần gian, đến niết bàn!...

TRẦN ANH
(09/05/2017, ngày ra đi của bạn Long Vân, đồng nghiệp
cũ ở Trường Trịnh Hoài Đức năm xưa )
7:44am 05-08-2017
Trần Anh
VÀNG KHÔNG ĐỔI ĐƯỢC MÁU...

Anh nông dân nghèo có cô vợ đẹp,
Rất cưng nàng, nên mọi việc anh làm...
Nàng ở không, suốt ngày chăm nhan sắc...

Nhưng một hôm, nàng bỗng lăn ra chết!
Chàng đau buồn, da diết khóc kêu than...
Và điều ấy làm động lòng đức Phật,
Bụt hiện ra trước anh chồng tội nghiệp:
Bảo anh rằng: "hãy chích lấy máu ra
Nhỏ lên người nàng đúng 3 giọt đỏ,
Phép hồi sinh: Phật cứu độ cho nàng..."

Nàng sống dậy...anh ngỡ ngàng : vợ đẹp!...
Còn phần anh, 3 giọt máu mất đi:
Người yếu dần, mặt càng xấu xí!...
Nàng không yêu, chẳng quý...lại thay lòng:
Yêu gã lái buôn điên cuồng , say đắm....
Hắn bảnh bao lại của lắm nhiều tiền...
Đưa nàng lên thuyền xa xứ biệt tăm...

Anh chồng si tình: đôi mắt cứ đăm đăm
Tìm phương hướng, mong truy tầm được vợ!...

Chàng bán hết ruộng vườn, nhà cửa...
Tìm gặp nàng khuyên nhủ nối tình xưa...
Chẳng đồng ý, mắt nàng còn nẩy lửa:
"Ta giàu sang, không sống nổi kiếp nghèo...
Chồng cũ ơi! xin chàng nên về xứ!..."

Cơn giận đến, tim anh như nghẹt cứng:
"Thôi được rồi! 3 giọt máu trả đây!"
Nghe chàng nói, nàng đưa vài vàng thỏi:
-"Hãy cầm lấy! đem về nhà làm vốn!..."

Chàng lẳng lặng quăng vàng xuống nước,
Và quyết đòi 3 giọt máu năm xưa!...
Đầu ngón tay nàng chích: máu nàng rơi:
-"Trả anh 3 giọt máu kiếp đời nghèo!..."

Giọt thứ 3 xong, nàng ngã nhào...tắt thở!...
Hồn chị ta thành con muỗi "vo ve"...
Lén hút máu người trong đêm tối âm u...

Chuyện xưa nghe kể buồn sao!
Vàng kia tuy quý, máu đào khó thay...!

TRẦN ANH
(08/05/2017)
4:26pm 05-07-2017
Trần Anh
VỀ LẠI QUÊ XƯA

Về lại quê xưa đúng giữa trưa,
Làng tôi: An Tịnh, gió đu đưa...
Cỏ xanh bước nhẹ thăm mồ mẹ,
Tre biếc qua nhanh viếng mộ cha...
Thấp thoáng vườn xa: nhà thuở truóc,
Mênh mông đồng vắng:ruộng khi xưa
Tuổi thơ: kỷ niệm tràn ký ức,
Nắng bỗng tắt dần, trời nhẹ mưa...

TRẦN ANH
7:53am 05-07-2017
Trần Anh
Thử dịch thơ Vương Duy

TỐNG BIỆT

Há mã ẩm quân tửu,
Vấn quân hà sở chi?
Quân ngôn bất đắc ý:
Quy ngoạ Nam Sơn thuỳ.
Đãn khứ mạc phục vấn,
Bạch vân vô tận thì!...

ĐƯA TIỄN

Xuống ngựa uống rượu tiễn anh,
Hỏi rằng:" anh định đi đâu bây giờ?"
Lời anh: " Ý chẳng như mơ,
Cho nên về tạm nằm nhờ Núi Nam!"
Anh đi, đừng có hỏi thăm:
Mãi bay mây trắng tháng năm không dừng!...

TRẦN ANH tạm dịch
(07/05/2017)
7:51am 05-07-2017
Trần Anh
KHI BỊ NGẮM NHÌN...

Đại tự nhà sư viết lễ chùa,
Tiểu đồng dán mắt dõi theo trông...
Nhà sư rung động cõi lòng:
Nét chữ khi thẳng, lúc cong ...chập chờn ! ...
Chú tiểu nhận xét chân tình:
-" Thầy ơi! thầy viết gập ghình... dọc ngang..."

Nhà sư viết lại mấy lần,
Chú tiểu ngắm nghía bảo rằng: "nét nghiêng...!"

Sư viết suốt mấy giờ liền,
Chú tiểu mắc tiểu xin thầy đi ra...

Tự do, thoải mái... từ đây,
Nhanh tay sư viết: mây bay, gió vờn...

Trở vào, chú tiểu thoáng nhìn,
Vỗ tay khen lớn: "Thầy mình - Vương Duy! (1)
Nét chữ phượng múa rồng bay !
Trời cao, đất rộng đố ai sánh bằng!"

Cho hay khi bị ngắm nhìn:
Tự nhiên biến mất, rung rinh thực tài!..

TRẦN ANH
(07/05/2017)
(1)Vương Duy: nhà thơ, hoạ sĩ, người viết thư pháp nổi tiếng đời Đường. (Trung Hoa)
4:14pm 05-06-2017
Trần Anh
BẾN BẠCH ĐẦNG BUỔI TỐI

Chiều tối Bình Dương dạo ngắm sông:
Bạch Đằng đường rộng tụ người đông...
Dọc sông đèn sáng vàng óng ánh,
Trên nước lục bình trôi mênh mông...
Giải trí, trẻ em chơi xe điện,
Tự tình, trai gái hẹn bờ sông!
Bướm đêm chập choạng vờn đèn sáng,
Mà tưởng kìa ai ngắm nghé trông...

TRẦN ANH
(06/05/2017)
9:11am 05-06-2017
Trần Anh
HƠN 40 NĂM NHỚ LẠI HÈ XƯA

Hè năm ấy: không mùa hè theo lệ!
Cuối tháng 4 trường nghỉ, bộn bề...
Chiến tranh kết thúc , lê thê lệ buồn...:

Ngoài đường: lính mới luôn canh,
Chặn ngay ai để tóc dài quần loe...
Phẩn nộ lớn tiếng răn đe:
" Cắt ngay tóc ngắn! quần loe đừng chừa!...
Sách kia đem đốt như xưa Thuỷ Hoàng...
Lòng người sợ hãi mênh mang,
Nhiều nhà nước mắt tuôn tràn như mưa:
Đưa chồng, tiễn bạn ... rừng thưa
Kiếp người "cải tạo" tội xưa vắn dài...
Tưởng đâu ngày 1, ngày 2,
Ai dè năm tháng kéo dài vô biên...

Tiếng than vang vọng trời thiêng,
Tiếng rên động đến thiên đình xa xôi...
Nhưng mà: người hỡi! than ôi!
Rên than là vậy, vẫn đời nhiễu nhương!...
Bao người xa nước lên đường,
Nổi trôi viễn xứ thân nương chốn người!...

Đất xưa cách biển xa vời,
Mỗi năm 6 tháng hồi lưu trở về...
Thương cha, yêu mẹ, nhớ quê,
Nước non nhìn thấy... mân mê vui... buồn!...

Vận trời vài, ngắn ...khôn lường,
Hết mưa đến nắng: luôn luôn luật đời...
Ngắm quê, thương cảm bùi ngùi,
Chắp tay cầu khấn Phật Trời giúp dân...

NGƯỜI MANG HỌ ĐÔNG A
(06/05/2017)
5:49pm 05-05-2017
Trần Anh
HÈ VỀ

Hè về: phượng nở, tiếng ve vang,
Mùa hạ: trời trưa nắng chói chan...
Trường lớp rời xa không bịn rịn,
Bạn bè tạm biệt chẳng than van...

Hè sang quê cũ đầy vui thích..
Hạ đến, tri âm thiếu bạn vàng!
Thôn vắng tiếng ve kêu áo não!
Bỗng dưng buồn nhớ bạn hiền thân!...

TRẦN ANH
(06/05/2017)
7:56am 05-05-2017
HTH
MÙA HÈ DĨ VÃNG
Xác phượng vụn đầy theo chiếc lá
Mùa hè qua nghe nhung nhớ chiều tà
Em vẫn nhặt hoa về em đem ép
Như hôm nào tình đẹp tháng ngày qua
Bao niềm vui còn mãi với sân trường
Gốc phượng già ghi nhớ mãi người thương
Nụ hôn ấy vội vàng em e thẹn
Mùa hè đi sao hoa vẫn còn hương
Phượng đã khô nên hoa đã phai màu
Niềm mong đợi hè về trong sắc máu
Tóc thôi bay vì màu trắng thêm nhiều
Chôn cánh phượng đã tàn ai hiểu thấu
7:34am 05-05-2017
HTH
KỶ NIỆM
Em anh đi dưới mưa
Hạt mưa rơi nho nhỏ
Không làm ướt tóc em
Con đường vui vì vắng
Chỉ hai đứa bên nhau
Thời gian như ngắn lại
Quán nhỏ vừa hai đứa
Ngồi kể chuyện ngày xưa
Ta quen nhau kỳ lạ
Không hẹn hò đưa đón
Như bao nhiêu người khác
Tình yêu đến tình cờ
Chỉ nhìn nhau không nói
Mắt hẹn chuyện dài lâu
Nụ cười em xao xuyến
Xô ngã bóng đêm mưa
Trên đường về bước vội
Về đến ngỏ nhà em
Ta rời nhau lưu luyến
Nụ hôn thèm trao đổi
Nhưng e thẹn đợi chờ
Cho xa nhau mong nhớ
Tiếc mãi sao không chịu
Làm liều hôn nhau đi
Để ngày nay không tiếc
Trong ngày xa vắng nhau
Mưa làm môi em ướt
Làm mắt em long lanh
Anh về anh mãi nhớ
Lối nhỏ chỉ mình em...
7:22am 05-05-2017
Trần Anh
CHIA TAY MÙA HÈ

Mùa hè yên lặng đến rồi đây!
Trưa - tối ve kêu inh cả tai!...
Phượng vĩ thắm tươi chào nắng hạ,
Bạn bè lưu luyến vẫy chia tay!...

Ta về, lớp học buồn: khoá kín,
Bạn vắng, sân trường nhớ: lá bay...
Chia tay 3 tháng, hè tan nóng,
Mưa đổ mùa thu, bạn hợp nhau!...

TRẦN ANH
(05/05/2017)
6:47am 05-05-2017
Trần Anh
NHÀ TÔI TỰ VỊNH

Sau tùng ngất ngưởng, nhà lai Tây,
Vườn rộng thênh thang gió ghẹo mây...
Lũ sóc chuyển cành, say sưa giỡn,
Đàn chim né lá, lượn lờ bay...
Giang sơn thu gọn 3 ngàn thước,
Đủng đỉnh chiều hôm, tay dắt tay:
Dạo mát, ngắm hoa, vườn cây cảnh...
Đề huề chồng vợ thích mê say...

TRẦN ANH
(05/05/2017)
3:46pm 05-03-2017
Trần Anh
TẮC KÈ VÀO NHÀ

Mưa giông bão, tưởng trời sắp sập!
Chưa mở đèn, nhà thấy tối sầm!
Tắc kè kêu rờn rợn giữa đêm thâu,
Trong nhà rộng tưởng rừng sâu hoang dã!...

Đèn mở vội: chú tắc kè óng ả,
Lưng viền hoa xanh - đỏ 2 màu:
Tắc kè bông, sắc đẹp làm sao!
Ai khéo thật! dệt rừng sao lưng chú:
Sắc xanh đỏ lồng nhau tinh tế...

Lật sách bói tìm xem sự thể:
-"Vào nhà mình, tắc kè ấy: hên xui?"
May mắn sao, sách ghi đầy đủ lắm:
-"Tắc kè bông mang hoa thắm vào nhà!
Gặp nó rồi người sẽ thăng hoa! "

"Tôi chẳng biết hên-xui mà thấy lạ:
Tắc kè kêu tiếng chẳng tròn câu,
Như tiếng người thích chí đâu đâu:
"Có tiền! có tiền!" Sung sướng lắm rồi!"...

(1) "có tiền! có tiền!" = "tắc kè! tắc kè!"(tiếng kêu của con tắc kè )
7:04am 05-03-2017
Phan Trần
NHỚ NHÀ
Diều ơi lộng gió cánh bay xa
Xin gởi tâm tư nổi nhớ nhà
Mướp đắng, rau xanh chờ tưới nước
Vườn cam, bí đỏ sắp khai hoa
Lang thang đất khách lòng Tô Võ
Réo rắc quê người tiếng Bá Nha
Hỡi cố nhân xưa từ thuở ấy
Ước gì tái ngộ khúc hoan ca
Messages: 76 until 90 of 275.
Number of pages: 19
Newer3 4 5 [6] 7 8 9Older